Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017
LÀM SAO ĐỂ HỌC NHANH MỌI THỨ TRÊN ĐỜI? NHÀ VẬT LÝ ĐOẠT GIẢI NOBEL ĐÃ CHỈ RA 3 BƯỚC SAU ĐÂY
Đây được gọi là Kỹ thuật Feynman, một phương thức học tập tuyệt vời, đồng thời là cách tư duy gợi mở tạo ra sự khác biệt.
Feynman tình cờ tìm ra một công thức giúp cho việc học tập nhanh hơn bất kỳ ai khác.
Nó được gọi là Kỹ thuật Feynman và nó sẽ giúp bạn học bất kỳ thứ gì nhanh hơn, sâu hơn dù cho chủ đề, khái niệm mà bạn muốn tìm hiểu là gì đi chăng nữa. Và điều tuyệt vời nhất là việc thực hiện kỹ thuật này cực kỳ đơn giản.
Đây không đơn thuần là một phương thức học tập tuyệt vời, mà còn là cách tư duy cực kỳ khác biệt.
Có 3 bước chính trong Kỹ thuật Feynman.
Bước 1:
Hãy lấy một tờ giấy trắng và viết lên đó chủ đề bạn muốn tìm hiểu ở phần trên cùng. Tiếp đó viết ra những gì bạn biết về chủ đề này như thể bạn đang dạy lại cho một đứa trẻ 8 tuổi, hiểu được những khái niệm và các mối liên hệ cơ bản.
Rất nhiều người có xu hướng sử dụng những thuật ngữ phức tạp để lấp liếm khi họ không hiểu rõ một điều gì đó. Vấn đề là chúng ta chỉ tự lừa dối bản thân mình mà thôi, vì chúng ta không biết là mình không hiểu.
Khi bạn viết ra một ý tưởng từ đầu đến cuối bằng ngôn ngữ đơn giản để một đứa trẻ cũng hiểu được, bạn buộc mình phải hiểu được khái niệm mới ở mức độ sâu hơn và đơn giản hóa đi mối liên hệ giữa các ý tưởng.
Nếu bạn phải vật lộn với việc đó, nghĩa là bạn biết rõ hơn về những chỗ cần tìm hiểu thêm. Sự căng thẳng này rất có ích, nó báo trước một cơ hội được học hỏi những điều mới.
Bước 2: Rà soát lại
Ở Bước 1, bạn chắc chắn sẽ gặp phải những lỗ hổng trong kiến thức vì đã quên mất một điều gì đó quan trọng, nhưng không đủ khả năng giải thích, hoặc đơn giản là gặp khó khăn khi kết nối một khái niệm quan trọng.
Đây là một phản hồi cực kỳ giá trị vì bạn đã phát hiện ra giới hạn trong kiến thức của mình. Sự thành thạo là biết được giới hạn trong khả năng của mình, và bạn đã nhận ra được điều đó.
Đây là lúc quá trình học tập bắt đầu. Lúc này bạn đã biết mình bế tắc ở đâu, hãy quay lại các nguồn tư liệu và tìm hiểu rõ cho đến khi bạn đủ khả năng giải thích vấn đề đó bằng các từ ngữ đơn giản.
Nhận diện được giới hạn hiểu biết của mình cũng sẽ giúp hạn chế những sai lầm dễ mắc phải và làm tăng khả năng thành công khi áp dụng kiến thức mới.
Bước 3: Tổ chức lại và đơn giản hóa
Giờ đây bạn đã có trong tay một loạt các ghi chép trên giấy. Hãy rà soát lại và đảm bảo là bạn không dùng một thuật ngữ lạ lẫm nào từ nguồn tư liệu ban đầu. Hãy sắp xếp chúng thành một câu chuyện đơn giản nhưng mạch lạc và logic.
Sau đó hãy đọc thật to nội dung mà bạn vừa tập hợp được. Nếu phần giải thích vẫn còn phức tạp và nghe có vẻ rối rắm thì đó là một dấu hiệu cho thấy sự hiểu biết của bạn về vấn đề đó vẫn cần phải củng cố thêm.
Bước 4 (không bắt buộc): Truyền thụ cho người khác
Nếu bạn thực sự muốn chắc chắn về điều mà mình vừa học được, hãy duyệt lại với một người nào đó (tốt nhất là người hiểu biết cực ít về điều bạn sắp nói – hoặc có thể tìm người bạn 8 tuổi kia).
Bài test cuối cùng về kiến thức của bạn là khả năng truyền tải cho người khác.
Tri Thức Trẻ
"ĐỐI XỬ' VỚI STRESS
Buổi sáng thức dậy, bạn thấy rã rời cả người - không có "lửa" để bắt tay vào công việc cho một ngày mới... Bạn thấy cả núi việc đang chờ bạn trước mắt mà bạn không biết bắt tay từ đâu...
Bạn có thể đặt ra những câu hỏi sau đây cho chính mình:
- Bạn đang gặp những vấn đề gây trở ngại trong công việc, những mối quan hệ hay sự tôn trọng của người khác đối với cuộc sống riêng tư của bạn?
- Bạn cảm thấy bất hạnh, không có sự tự tin và rơi vào tình trạng mất kiểm soát bản thân thường xuyên trong vài tuần hoặc lâu hơn?
- Những người bạn thân, đáng tin cậy hoặc những thành viên trong gia đình chỉ trích những thay đổi thói quen của bạn?
- Những cố gắng giải quyết một vấn đề bị thất bại?
Bạn đang stress! Stress bắt đầu từ những sự kiện trong cuộc sống hằng ngày sẽ là mối nguy hiểm rất lớn cho một chuỗi ngày sau đó. Bạn hãy nhanh chóng giảm bớt hoặc kiểm soát stress. Khi đọc những lời khuyên sau, bạn nên nhớ rằng thành công sẽ không đến từ một sự cố gắng thiếu nhiệt tâm, cũng như nó sẽ không tự dưng xuất hiện sau một đêm ngủ dậy. Sự thành công sẽ lấy đi sự quyết tâm, sự bền bỉ và thời gian...
Bắt đầu ngay bây giờ.
- Hãy thực tế. Nếu bạn thấy mình đang bị quá nhiều các hoạt động (từ phía bản thân cũng như gia đình bạn) "bao vây", bạn hãy học cách nói "không"! Loại trừ một hoạt động nếu nó không cần thiết. Nếu bạn gặp sự phản ứng, bạn có thể cho họ biết rõ lý do tại sao bạn từ chối tham gia hoạt động này, nhưng bạn cũng nên sẵn sàng lắng nghe những đề nghị của người khác và có những sự dàn xếp ổn thỏa cho đôi bên.
- Loại bỏ hình ảnh một "siêu nhân" trong tâm trí. Không ai hoàn hảo cả, vì thế mà bạn đừng chờ đợi sự chấp nhận ấy từ chính mình hay những người khác. Hãy hỏi chính mình "Điều gì thực sự cần phải làm? Tôi có thể làm nhiều như thế nào? Đâu là việc quan trọng nhất? Những sự lựa chọn tôi được phép chọn cho mình?" - Đừng lưỡng lự đề nghị được giúp đỡ khi bạn cần.
- Việc nào ra việc nấy. Bạn là người ít chịu tập trung làm cho xong một việc? Hãy cố gắng tập trung thời gian và khả năng để hoàn thành công việc này trước khi bạn bắt tay qua một việc khác sẽ giúp bạn không cảm thấy mình đang bị một mớ việc ngổn ngang đè trĩu trên vai...
- Trầm tư. Chỉ với 10 hay 20 phút trong yên tĩnh đã có thể đem đến cho bạn sự khuây khỏa của chứng stress "kinh niên" cũng như tăng thêm sức chịu đựng của bạn với nó. Sử dụng thời gian này để nghe nhạc, thư giãn và cố gắng nghĩ về những vấn đề dễ chịu hoặc không hoàn toàn nghĩ đến gì cả.
- Tập thể dục. Những bài tập thể dục thường xuyên là một cách phổ biến để giảm stress. 20 phút hay 30 phút của những lợi ích từ hoạt động thể chất sẽ giúp cơ thể bạn thêm mạnh khỏe, tinh thần thêm sảng khoái.
- Những sở thích. Phá bỏ những lo lắng của bạn bằng cách làm những gì bạn thích, chẳng hạn như việc trồng vườn, hát hò... Nhớ dành chút thời gian trong thời khóa biểu một ngày cho những sở thích của bạn nhé!
- Lối sống khỏe mạnh. Những nguồn dinh dưỡng tốt sẽ đem đến cho bạn những điều rất có ích. Hạn chế dùng những chất có caffeine và cồn, nghỉ ngơi đầy đủ, biết cách cân bằng cuộc sống giữa công việc và sự thư giãn.
- Chia sẻ những cảm xúc của bạn. Cuộc trò chuyện với bạn bè sẽ cho bạn biết rằng một ngày của bạn vừa trôi qua không đến nỗi căng thẳng lắm... Gần gũi với bạn bè và gia đình sẽ giúp bạn nhận được tình cảm yêu thương, sự nâng đỡ và những lời chỉ dẫn. Đừng cố gắng tự cô lập mình.
- Đừng quá chú tâm vào những lời phê bình. Có thể bạn đặt quá nhiều trông đợi vào chính bản thân hay những người bên cạnh bạn. Có thể bạn đặt quá nhiều niềm tin. Nhưng bạn cũng nên nhớ, càng đặt nhiều hy vọng, người ta càng dễ thất vọng... Do vậy mà, khi bạn nhận được những lời phê bình từ ai đó, bạn hãy cố gắng bình thản. Xem thất bại của công việc mà bạn - hoặc người bạn tin tưởng - vừa gây ra không là những chuyện quá nặng nề, mà chỉ là những bài học để bạn cố gắng hơn cho những lần sau.
(Theo Tuổi trẻ)
LÀM VIỆC NHƯ KIẾN VÀ SỐNG NHƯ NHỮNG CHÚ BƯỚM
Làm việc như kiến và sống như những chú bướm
Giữa thiên nhiên, con người thật sự là một vật thể bé nhỏ. Con người cần phải học hỏi rất, rất nhiều điều trước khi tự nhận mình chính là chúa tể của vũ trụ.
Giữa thiên nhiên, con người thật sự là một vật thể bé nhỏ. Con người cần phải học hỏi rất, rất nhiều điều trước khi tự nhận mình chính là chúa tể của vũ trụ.
Tư duy sống như những chú bướm làm việc như những chú kiến không chỉ đơn thuần là giúp hoàn thiện, phát triển tốt hơn ở mỗi người, mà đó còn được xem là tiêu chí sống tích cực cần có trong đời sống hiện đại.
Vậy, làm việc như những chú kiến được hiểu như thế nào?
Chúng ta đều biết, kiến là một trong những động vật sống theo đàn. Kiến tồn tại ở bất cứ đâu, ở mọi ngóc ngách trên thế giới, cho dù là trong thời tiết khắc nghiệt như thế nào.
Kiến sống theo tổ chức nên có sự phân công công việc, kỷ luật cực kỳ nghiêm ngặt. Không những chúng cùng nhau chung sức xây dựng tổ của mình mà kiến còn cùng nhau hợp sức chiến đấu chống lại kẻ thù.
Kiến cũng là loài vật rất dễ thích nghi ở mọi môi trường, dù là ở thành phố, rừng rậm hay trong những tòa nhà cao tầng. Cơ thể yếu ớt, nhỏ bé là thế – chúng không thể làm thay đổi môi trường sống của mình nhưng lại có thể thay đổi cơ thể để thích nghi với môi trường sống.
Nói chúng ta hãy sống như những chú kiến có nghĩa: Trong cuộc sống, trước hết bạn cần học cách thích nghi rồi mới đến việc học cách tồn tại. Đồng thời, làm việc như những chú kiến có nghĩa là luôn luôn chủ động, nỗ lực không ngừng, cứ tích lũy từng chút một. Mỗi ngày trôi qua thì sự tích lũy đó của bạn sẽ được đền đáp. Đừng bao giờ bỏ cuộc.
Sống như những chú bướm là như thế nào?
Hầu hết chúng ta đều cho rằng, sống như những chú bướm chính là cuộc sống được tự do, một cuộc sống đẹp và suôn sẻ. Điều đó hoàn toàn đúng. Bạn nên nhớ, chúng ta chẳng thể thay đổi được vận mệnh, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi được cách sống. Vì vậy, đừng quá cố áp đặt mọi thứ cho cuộc đời mình. Hãy biết cân bằng chúng một cách tích cực.
Con người cần học cách để có thể làm việc được hiệu quả hơn, cũng như việc thưởng thức được từng chút một cuộc sống này. Hãy thay đổi suy nghĩ tiêu cực của mình để có thể lạc quan hơn. Khi ấy, bạn sẽ dễ dàng có được một cuộc sống lý tưởng như những chú bướm kia.
Con người, ai cũng muốn được tự do tự tại, nhưng vì tồn tại mà chúng ta phải làm việc và chịu sự ràng buộc này. Mặc dù không cổ xúy cho bạn từ bỏ công việc mà đó là mong muốn bạn có thể cân bằng được cuộc sống của mình. Chúng ta cần xử lý tốt những mối liên quan trong cuộc sống, cân bằng giữa công việc và tận hưởng. Hãy làm việc như những chú kiến: kiên trì, nỗ lực, cầu tiến và sống như những chú bướm để cuộc đời luôn vui vẻ và đầy màu sắc.
Tất cả những điều này đều là những thái độ, những suy nghĩ tích cực mà chúng ta cần có để cuộc sống dễ dàng hơn.
- ST -
- ST -
CÓ MỘT THẾ HỆ TRẺ LÀM RA TIỀN NHỮNG VẪN ĐÓI ĂN MỖI NGÀY
Một bộ phận không nhỏ giới trẻ hiện nay bị cuốn theo những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, chi cả núi tiền cho quần áo, chưng diện, xe cộ, điện thoại xịn…nhưng lại quên đi những nhu cầu thiết yếu của bản thân. Dưới đây là chia sẻ của một thanh niên Ấn Độ:
Đó là một hộp đêm ngầm ở phía tây khu ngoại ô Santacruz, tôi được xem một cô gái từng là thí sinh cuộc thi sắc đẹp cấp quốc gia đang oằn mình biểu diễn. Theo lời của người dẫn tôi tới đây, có vẻ như cô phải miệt mài làm việc tại đây, chờ đợi đến một ngày mình sẽ bùng nổ trên mặt trận Bollywood. Để có được vai diễn, cô buộc phải được xuất hiện thật nhiều trên các thảm đỏ, sân khấu, các bữa tiệc. Mà để có mặt ở đó, cô phải có tiền để sắm giày, sắm váy.
Thế mà sự nghiệp diễn xuất cứ loay hoay, rồi lại loay hoay mãi. Tự nhiên cô thấy cái sàn nhảy phía ngoại ô kia mới thật là nơi sinh tiền. Từ lúc nào không hay, nhảy trong quán bar đã thành cái nghề thật sự của cô rồi.
Tôi cũng biết, có một cô nhân viên marketing trẻ tuổi mới dành cả tháng lương đầu tiên của mình để tậu chiếc xe hơi sáng bóng. Giờ cô ngủ luôn trong chiếc xe ấy mỗi ngày. Cũng may, Mumbai vẫn còn khá là an toàn, ít nhất là với một cô gái trẻ ngủ trong xe hơi như cô.
Ấy rồi là cả cô bạn nhà báo của tôi nữa. Trong một khoảng thời gian, cô ít đến văn phòng hơn. Trông cô gầy ngày càng gầy. Miệng cô thì cứ khăng khăng nói rằng đó là do cô chạy bộ mỗi tối, nhưng khi tôi thấy đến giờ ăn trưa thì cô mặc định là biến mất, hoặc cả ngày chỉ uống một cốc cà phê thì tôi biết rồi. (Làm sao mà trật được, tôi cũng từng thế mà)
Tôi nhắn tin cho cô bạn đó, đây là cách duy nhất để tỏ ra tinh tế, kín đáo về những chuyện từa tựa thế này.
“Này, cậu không đủ tiền ăn đúng không?”
Quả đúng là thế.
Cô bạn tôi bắt đầu giải thích về những gì đang diễn ra trong đời cô. Ngày ngày cô đợi cho đến chiều rồi tới tiệm bánh mua sandwich giảm giá. Cứ sau 6 giờ tối, mọi sản phẩm dùng trong ngày đều rẻ thối ra.
Thực ra thì căng-tin văn phòng đều có những suất ăn mà cô bạn tôi thừa sức chi trả, nhưng vấn đề ăn uống không được ưu tiên bằng việc giữ phong độ bề ngoài lộng lẫy mỗi ngày. Và khi cô có nhu cầu ăn, cô đến tiệm bánh nọ, vào thời gian mà mọi thứ đều được giảm giá kiểu tống khứ.
Người ta gọi những người như cô bạn tôi, như cô nhân viên marketing ấy, rồi cô hoa hậu kia, là “những kẻ nghèo nàn phồn hoa”. Một bộ phận lớn người trẻ Ấn Độ đang rơi vào hoàn cảnh như thế. Họ không hẳn là nghèo, nhưng luôn trong tình trạng túng thiếu và đói khát. Đó là một bộ phận người trẻ nơi đô thị có thái độ chủ quan hóa với những áp lực cuộc sống xung quanh, tiêu gần hết lương của mình để chạy theo phong cách sống, các xu hướng, rồi những bộ quần áo đắt tiền mà theo họ là vô cùng cần thiết để có thể kiếm được tiền.
Mà những khoản chi tiêu ấy thường đều không thể khoan khoán, hay nhắm mắt bỏ qua được. Trăm đủ thứ tiền: tiền quần áo, tiền đầu tóc, tiền mua cả lố Starbucks mỗi ngày vì đấy là nơi mà bạn gặp gỡ đối tác, tiền Uber vì bạn thường xuyên phải đi làm đến đêm khuya hay tờ mờ sáng mới về. Rồi tiền chăm chút răng miệng trắng tinh tươm, hay mỹ phẩm để có làn da đẹp đẽ trong mắt người đối diện.
Kết quả, số dư tài khoản của bạn chạm tới con số 0 tròn trĩnh khi lịch mới điểm đến ngày 22 hàng tháng. Phải công nhận một điều ở đây là những gì bạn học trong môn toán chẳng có ý nghĩa áp dụng thực tiễn chút nào đâu, nhưng ai thì cũng ôm một hy vọng là một biến số y nào đó từ đâu chui ra và lấp vào số dư tài khoản của mình. Biến số y ở đâu có thể là tiền lời tiết kiệm, tiền thưởng, hay bố mẹ tự dung vui vui dúi cho con cái ít tiền ăn quà sáng.
Tại sao họ lại thế? Lý do thì thực chất chẳng khó để nhìn ra đâu.
Những câu chuyện kinh doanh thành công mà họ tìm đọc hầu hết là về những nhà đầu tư chuyên nghiệp tự tạo ra gia tài của riêng mình. Họ nghe chuyện về Mukesh Ambani, người thừa kế cả một đế chế rồi đi xây nhà đắt tiền để tận hưởng, thay vì nghe câu chuyện của Dhirubhai, người sống trong căn nhà nhỏ ơi là nhỏ tự mình xây dựng đế chế cho riêng mình. Họ thích đọc câu chuyện Katrina Kaif chi cả núi tiền để nhuộm được màu tóc ưng ý chính xác mà thôi.
Họ quan niệm rằng bài học kiếm tiền ở đây là nếu muốn kiếm được tiền, bạn phải chi thật nhiều tiền trước đã.
Ví dụ như để vào được trường đại học danh tiếng, đầu tiên phải chi trả thật nhiều tiền học thêm. Để có được vị trí công việc, phải tốn cả đống tiền vào bằng cấp. Để được thăng chức, trang phục hào nhoáng và biết chi tiền ngồi cà kê.
Chúng ta chải chuốt, chưng diện cho công việc mà chúng ta ao ước, trong khi quên đi mất là phần lớn tiền lương của mình đều dùng để mua đống quần áo đi làm.
Báo chí, truyền thông thì vẫn phủ đầy màu hường phấn, trưng đủ đèn nê-ông sáng choang, phơi bày một mặt lộng lẫy của cuộc sống giới trẻ: cách mà bạn ăn uống, bề ngoài của bạn, và cách ăn mặc để đạt được thành công. Bạn được dạy mình nên mua nước hoa như thế nào, nên đi xe nào, nên ăn uống ở đâu, chứ không dạy bạn làm thế nào để kiếm được tiền.
Thế là giờ đây có một thế hệ tuổi đôi mươi, chạy đôn chạy đáo, bỏ lại sau lưng những bữa cơm mẹ nấu thơm phức ở nhà để ăn gà rán, uống nước có ga. Mục đích đơn giản, để có tiền ngồi nhấp từng ngụm champagne, tay thó hai ba lát pho-mát đắt tiền, tậm tặc khen “view” và nói chuyện cứu thế giới.
Khi tôi bắt đầu tự lập vào 15 năm trước, lương tháng của tôi vào cỡ độ 10.000 Rupee (tương đương hơn 3 triệu VND). Tiền thuê nhà là 4.000 Rupee (hơn 1.3 triệu), bằng với tiền trông trẻ. Còn lại 2.000 Rupee (hơn 650 nghìn VND) tôi chi cho tiền điện thoại với các hóa đơn khác. Tiền mua sắm, đi chợ mỗi ngày tôi dung thẻ tín dụng để trả. Ngày ấy tôi 25 tuổi, con trai tôi 1 tuổi và đôi lúc bạn cần một que kem, hay một vé xem phim để có thể tiếp tục mỉm cười với đời. Thẻ tín dụng giúp tôi lo những khoản ấy.
Đến lúc tôi chuyển sang công việc lương cao hơn, tôi có được “gia tài” là một thẻ tín dụng quá hạn mức chi tiêu. Hóa ra, bao nhiêu tiền kiếm được, tôi tiêu cho bằng sạch trước đó rồi.
Vậy là tôi học được một bài học, rằng cứ mỗi bậc lương mà bản thân leo được lên, cái giá để đạt được bậc lương ấy lại càng tang lên. Ở công việc đầu tiên, tôi rất ổn với 3 cái áo và 1 chiếc quần jeans mặc luân phiên, nhưng càng lên chức thì lại càng phải mua lắm quần áo. Rồi tôi lại phải “học cách lớn“: ăn trưa ở đây, đi uống ở kia, rồi lại họp hành ở một quán cà phê đắt tiền cao sang khác.
Bây giờ, khi ngồi ở bất cứ đâu, tôi cũng có thể dễ dàng nhận ra những nạn nhân của thế hệ nghèo phồn hoa này. Tôi thấy một người ăn chay không động đũa đến bất kỳ món khai vị nào, một người kiêng bia rượu chỉ uống nước suối, một cô bé đang dày công giải thích rằng cô đã ăn trước ở nhà và không muốn gọi món thêm nữa. Cuối cùng, khi hóa đơn được mang ra, đề nghị chia đều tiền cũng được dấy lên, và những khuôn mặt kia xị xuống thảm thương.
Nhưng họ cũng không có dũng khí để từ chối chia tiền, mặc cho một điều rõ ràng là họ chẳng ăn gì hết. Họ nói không, bởi họ sợ hình ảnh của mình sẽ trở nên rẻ rúng trong mắt mọi người. Thế nên, đôi khi bạn ngồi bàn tiệc, chẳng ăn gì, chẳng uống gì, nhưng lại phải trả tiền để mua sự kính nể.
Rồi tới khi tàn tiệc, có những người trẻ ăn mặc lộng lẫy, kéo túi quần đếm từng đồng xu, lẩm nhẩm thở phào rằng họ đủ tiền cho một chuyến xe buýt về nhà.
Tua tới thời điểm hiện tại. Giờ đây tôi đã có đủ lý do để khuyên nhủ các em đồng nghiệp trẻ biết cách thương bản thân hơn. Đôi khi tôi hỏi các em: Em ăn chưa? Chị mua cà phê cho em nhé? Em đi bộ về nhà à, có cần chị cho đi nhờ không? Thường thì các em đều vẫn tỏ ra mạnh mẽ rồi bỏ qua lời đề nghị, nhưng đôi lúc, tôi thấy vài ánh mắt ngấn lệ, chiếc đầu gật xuống e ngại.
Bố mẹ của các em, ai cũng sẽ mang quan niệm rằng, chẳng có khoản tiền nào gọi là “quá lớn” để mua niềm hạnh phúc hay sự thuận tiện trong công việc cả. Trong những cuộc nói chuyện điện thoại, khi bố mẹ hỏi các em có cần thêm tiền không, đa số đều nói rằng các em ổn, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. À quên, ăn uống cũng đầy đủ, làm việc thoải mái lắm. Được nuôi nấng bởi những phụ huynh sẵn sang hy sinh mọi thứ để đem lại sự thoải mái cho các em nhưng cả một thế hệ trẻ biết điều này lại tự học được cách thích nghi với những gì không thoải mái trong yên lặng.
Những người vượt qua được sự khó khăn này thường được ca tụng bằng mỹ từ “mạnh mẽ”. Mạnh mẽ này là một kẻ đói khát im lặng và u buồn khi bên cạnh không có ai.
Gần đây tôi có đi phỏng vấn. Một người trong buổi phỏng vấn ấy bất ngờ dừng tôi lại trong khi tôi vẫn đang hỏi nhiều câu hỏi.
“Này cô, đến tài xế của tôi còn dùng điện thoại xịn hơn cô đấy. Đi mua iPhone đi làm ơn”, cô ta cười.
Thời gian trôi qua nhanh thật. Bây giờ tôi ăn mặc đẹp hơn, có nhà riêng, có tài khoản ngân hàng lúc nào cũng đầy đủ số dư, nhưng sự sỉ nhục này thì kể cả tua lại cả thập kỷ cũng chưa bao giờ xuất hiện.
Tôi thấy có những sự đối lập trong cuộc sống này.
Một người từng thú nhận với tôi, rằng trong 3 năm trời ròng rã ở Đức, anh ta chỉ ăn độc một món cà chua, tiết kiệm tiền để đến khi về nhà anh ta có thể mua chocolate cho gia đình. Một người khác nói trên điện thoại rằng anh vẫn ổn để trấn an người mẹ đã bán hết nữ trang để anh ta được ra nước ngoài.
Một anh nhân viên marketing thà nhịn đói cả ngày để mua cà phê ở một khách sạn 5 sao.
Một người cha từ chối đi du lịch trong 13 năm trời, chi chắt để cho con mình được đi du học. Một người thì xin đi nhờ xe tải mỗi ngày để có tiền học đại học.
Một vài người thì bị gọi là khốn khổ khi từ chối một bữa ăn nhà hàng.
Ở các quốc gia, nơi “nạn đói” xảy ra liên miên cũng do ảnh hưởng từ lựa chọn phong cách sống. Hình như chúng ta đang dần tạo nên một văn hóa sống, rằng chúng ta thà tiêu thật nhiều tiền để xuất hiện với bề ngoài no đủ còn hơn bỏ ra một ít tiền để mua đồ ăn thức uống.
Sự đói khát đã tác động đến con người theo nhiều cách khác nhau. Thoang thoáng qua cũng có, mà liên tục cũng có, lâu lâu một lần cũng có, mà ngày nào cũng đói thì cũng có. Tuy nhiên, một khi bạn đã cảm thấy nó, bạn sẽ hiểu tại sao lại có người bắt đầu mang đồ ăn tới văn phòng buổi trưa, có những người tụt cân nhanh chóng, có những người ở lại công ty qua đêm để đỡ phải chi tiền ăn chơi. Nếu bạn đã biết đến cảm giác đói khát cho những thứ phù phiếm ấy, bạn sẽ nhận thấy xung quanh này toàn những kẻ như bạn.
Theo Trí Thức Trẻ
CÂU CHUYỆN VỀ 2 CHÚ LỪA: CƠ HỘI LÀ THỨ AI CŨNG CÓ NHƯNG NỖ LỰC LÀ THỨ CHẲNG MẤY AI DÙNG
Cho dù bạn ở nơi nào, môi trường nào, chỉ cần nỗ lực hết mình, phấn đấu hết mình cũng như chấp nhận đương đầu với bất kì cơ hội nào tới, thành công sẽ đến với bạn.
Cơ hội đều sẽ đến với tất cả moi người, nhiều khi là như nhau, quan trọng ai là người nắm bắt được nó. Yêu cuộc sống, yêu công việc, sẵn sàng cọ sát thực tế, bạn sẽ nhận được càng nhiều cơ hội phát triển.
Ngày xưa có hai chú lừa, chú lừa thứ nhất ngày nào cũng vui vẻ hạnh phúc với công việc của mình, dù công việc có vất vả mệt mỏi thế nào chú ta cũng thích thú làm việc; còn chú lừa thứ hai, chú ta vô cùng căm ghét khi bị bắt phải phục dịch cho con người, nên ngày nào chú ta cũng kêu ca phàn nàn.
Đến một ngày, chủ nhân của hai chú lừa nói: “Hiện nay, ta có hai công việc giao cho các ngươi đi hoàn thành, một công việc thì vô cùng khó khăn và đầy thách thức, còn một công việc thì tương đối dễ dàng, các ngươi có thể tự do lựa chọn…”.
Chú lừa thứ nhất nghĩ thầm: “Công việc đầy thử thách, mặc dù sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn, nhưng ta sẽ học được rất nhiều thứ”. Thế nên, chú ta chọn công việc nhiều thử thách.
Chú lừa thứ hai lại nghĩ: “Ngày nào mình cũng phải làm việc vất vả mà chả nhận được lợi ích gì, cái gì tốt cũng bị chủ nhân lấy hết rồi. Công việc của chủ nhân thì liên quan gì đến mình chứ, mình còn lâu mới mạo hiểm vì ông ta”. Và thế là, chú ta chọn công việc dễ dàng.
Chú lừa thứ nhất vui vẻ chấp nhận nhiệm vụ giao hàng phương xa. Chú ta vượt qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, lội qua hết con sông này đến con sông khác, nằm sương dãi nắng, cuối cùng cũng vượt qua bao nhiêu khó khăn vất vả để đến được đích. Chú lừa này không những đã hoàn thành nhiệm vụ, mà chú còn được thưởng thức hết cảnh đẹp của các vùng chú đặt chân qua.
Còn chú lừa thứ hai thì ở nhà làm nhiệm vụ đẩy cối xay, mắt chú ta bị bịt bởi một miếng vải màu đen, hàng ngày chú ta phải đi vòng vòng để đẩy cối xay, mệt thì nghỉ, đói thì ăn. Hết ngày này qua ngày khác, cuối cùng chú ta cũng hoàn thành nhiệm vụ. Và khi chủ nhân của chú lừa tháo miếng vải che mắt của chú ta ra, chú ta mới nhận ra rằng: mình vẫn chỉ đi nguyên tại chỗ.
Cũng giống như hai chú lừa trên, nắm bắt số phận mỗi người đó là sự lựa chọn. Nếu bạn luôn luôn nắm bắt tình yêu với cuộc sống, với niềm đam mê, bạn sẽ cố gắng hết mình đi thực hiện và hoàn thành chúng. Khi đó, bạn sẽ leo lên được đến những đỉnh cao mà bạn khó có thể ngờ tới; Còn nếu như bạn mất khi sự quyết tâm và nỗ lực, bạn cũng sẽ giống chú lừa thứ hai, mãi mãi chỉ dậm chân tại chỗ.
Một nhà triết gia từng nói: “Thượng đế ban cho con người đôi mắt đặt đằng trước não bộ, mục đích là để luôn luôn nhắc nhở chúng ta phải luôn hướng về phía trước”. Trong cuộc sống, mỗi con người đều mong muốn mình phát triển được nhanh nhất, thế nhưng yếu tố quyết định sự phát triển nhanh của chúng ta lại rất nhiều, chẳng hạn như thời đại, cơ hội, may mắn… Tất nhiên, cơ bản nhất vẫn là sự tích cực trong mỗi người.
Mỗi người, bất kể bạn ở nơi nào, môi trường nào, chỉ cần bạn nỗ lức hết mình, có thể tại thời điểm này bạn chưa thành công, thế nhưng cuối cùng thành công sẽ đến với bạn. Bởi trong quá trình bước đệm của mình bạn sẽ tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, trưởng thành hơn trong tư duy, tinh thần đấu tranh mạnh mẽ hơn, tất cả những điều này giúp bạn dễ dàng nắm bắt được thành công.
Theo Trí Thức Trẻ
LÃNH ĐẠO VĨ ĐẠI HAY TẦM THƯỜNG HƠN NHAU Ở CHỖ: BIẾT LÀM NHÂN VIÊN TỎA SÁNG
Một nhà lãnh đạo giỏi là một người không chỉ biết chèo lái công ty tốt, mà còn phải biết cách tạo ra động lực làm việc cho nhân viên của mình và dẫn đường cho họ tiến tới thành công.
Nói chuyện và tìm ra những mục tiêu của nhân viên
Cách tốt nhất để lãnh đạo nhân viên là tìm hiểu xem họ muốn gì ở thời điểm hiện tại và mong muốn của họ trong tương lai. Gặp gỡ họ và trao đổi về mục tiêu và ước mơ nghề nghiệp của cấp dưới. Sau đó, cố gắng bằng mọi cách trong quyền hạn của mình giúp đỡ họ đạt được những mục tiêu đó.
Các nhà quản lý cũng có thể giao nhiệm vụ cho nhân viên tương thích với những việc họ muốn làm.
Ghi nhận những cố gắng, nỗ lực của cấp dưới
Nhiều người làm việc rất chăm chỉ, nhưng lại không nhận được bất cứ sự công nhận nào từ sếp của họ vì cho rằng đó là điều nghiễm nhiên họ phải làm, hoặc chỉ được sếp hẹn gặp riêng khi họ đã làm sai sót điều gì đó.
Chính sự thờ ơ của các lãnh đạo có thể khiển cho nhân viên mất cảm hứng sáng tạo và đam mê cống hiến cho công ty. Tệ hơn, những nhân tài của công ty hoàn toàn có thể xin nghỉ việc, và chuyển sang một công ty khác coi trọng tài năng của họ hơn.
“Lời nói chẳng mất tiền mua”, nhất là một lời khen, vì vậy, lãnh đạo nên dành tặng những lời khen cho những nhân viên thật sự cố gắng hoặc đạt năng suất làm việc cao.
Tạo một môi trường làm việc minh bạch
Hầu hết mọi người đều sẵn sàng làm những công việc mình được giao. Nhưng họ sẽ càng sẵn lòng và nhiệt tình làm việc hơn nếu họ biết được lý do tại sao họ đang làm công việc ấy.
Các băn khoăn như “Chính sách công ty đã thay đổi, nhưng chúng tôi không biết tại sao phải làm thế”, hay đánh giá KPI của từng nhân viên cần được xử lý, thông báo một cách rõ ràng, minh bạch. Họ không biết được nguyên nhân tại sao vì lãnh đạo không nói cho họ biết, hoặc phải lắng nghe cụm từ kinh điển “vì tôi đã quyết định như thế”.
Hãy dành thời gian để trao đổi, giải đáp những thắc mắc cho nhân viên, để khiến họ cảm nhận mình thực sự là một phần của công ty.
Tìm ra yếu tố thúc đẩy cấp dưới
Động lực làm việc của mỗi cá nhân là khác nhau. Tìm ra được yếu tố thúc đẩy cấp dưới là chìa khóa giúp tăng năng suất của họ và của cả công ty. Vì vậy, hãy dành thời gian để hỏi họ xem điều gì thúc đẩy họ làm việc.
Các câu hỏi có thể bao gồm mẫu người lãnh đạo mà họ thích làm việc cùng, những điểm cần cải thiện trong môi trường làm việc, hay loại công việc nào họ cảm thấy hứng thú.
Bám sát sự phát triển của nhân viên
Cấp trên gặp mặt nhân viên của mình để bàn về sự phát triển của họ, và nói rằng đó là một việc rất quan trọng, nhưng không hề đả động gì đến họ sau đó vì ông/bà rất bận. Đó là một dấu hiện cho thấy không thực sự quan tâm về vấn đề này.
Đã là lãnh đạo thì không nên chỉ nói suông, mà nên làm những gì đã nói và nói những điều sẽ làm bằng cách theo dõi sự phát triển của nhân viên. Hãy thể hiện sự nghiêm túc và sự quan tâm thật sự trong việc giúp đỡ cấp dưới của mình.
Chân thành và quan tâm
Nhiều nhà lãnh đạo tự tách mình ra khỏi phần còn lại của công ty vì tỏ ra ngạo mạn và trịch thượng. Những nhà lãnh đạo giỏi là những người nói chuyện thân thiện với tất cả mọi người và biết rằng mỗi cá nhân có một giá trị riêng.
Lãnh đạo nên trò chuyện với nhân viên và quan tâm đến cả đời tư và công việc của họ, thể hiện sự quan tâm tới họ với tư cách là một con người, chứ không phải một cấp trên
Tri Thưc Trẻ
Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017
BẮT BÀI TRÚNG PHÓC TÍNH CÁCH NGƯỜI ĐỐI DIỆN THÔNG QUA NHỮNG THÓI QUEN HẰNG NGÀY
Những hành vi dưới đây được thực hiện một cách vô thức và đã trở thành thói quen của không ít người. Nếu để ý quan sát những hành vi này, chúng ta có thể biết được đôi nét về tính cách của họ.
1. Đứng thẳng, khép chân và chắp tay sau lưng
Người có thói quen này thường ý thức được sự vượt trội của mình so với những người khác (do có địa vị, trình độ cao hơn) dẫn đến họ là người rất tự tin, thân thiện và hòa đồng.
2. Thọc tay vào túi quần hay túi áo
Một số người có thói quen thọc tay vào túi quần hoặc túi áo khi đứng. Họ là người khá thận trọng, suy nghĩ thấu đáo trước khi bắt tay vào việc. Tuy nhiên, do suy nghĩ quá kĩ càng, quá thận trọng nên thiếu linh hoạt, thường giải quyết vấn đề theo lối mòn cũ. Cũng có thể họ sợ thất bại, thường nản lòng, nhụt chí khi gặp khó khăn, thử thách.
3. Rung chân
Những người có thói quen rung đùi hay rung chân thường hơi ích kỉ, ít để tâm đến cảm nhận của người khác, coi bản thân mình là nhất. Nhưng kiểu người này có sở trường là khá sáng tạo, thường phát hiện ra những điều mới mẻ.
4. Chống nạnh
Thói quen này có thể xuất hiện ở những người cố chấp. Trong công việc, họ thường làm đến nơi đến chốn chứ không bỏ dở nửa chừng. Đứng trước một sự việc, họ thường quan sát với tâm lý của người đứng ngoài cuộc và chờ xem kết quả chứ không động tay vào.
5. Nháy mắt ra hiệu
Hành vi nháy mắt ra hiệu thường bị xem là khiếm nhã. Người có thói quen này có thể hơi kiêu ngạo, tính tình phóng khoáng, biết cách ứng phó khi giao tiếp với mọi người trong các tình huống khác nhau.
6. Thích nghịch trang sức trên người mình
Kiểu người này khá hướng nội, làm việc nghiêm túc, thực tế.
7. Sờ tóc
Thói quen này có thể xuất hiện ở những người có cá tính, hào phóng, can đảm, thích sự mạo hiểm và mới lạ.
8. Hay liếm môi
Những người có đặc điểm này thường có dục vọng khá lớn, thường gặp vấn đề trong chuyện tình cảm, phải chú ý khống chế cảm xúc, để tránh làm cho bản thân và người khác bị tổn thương.
9. Khoanh tay trước ngực
Kiểu người này có cách nhìn nhận về sự việc khác với mọi người, cách nghĩ khá độc đáo, đồng thời dễ mang lại cho người ta cảm giác lạnh nhạt, hờ hững, và có hơi ích kỉ.
10. Bẻ ngón tay
Người có thói quen này thường nói chuyện ngọt ngào, quan tâm đến những vấn đề gai góc và quyết tâm làm những việc mình thích. Do có tư duy logic nên họ hay bác bỏ ý kiến của người khác. Họ là người khá khó tính, kén chọn nghề nghiệp và môi trường làm việc.
11. Ngồi ở một góc
Khi tham dự hội nghị hoặc tham gia các buổi họp mặt, họ thích ngồi ở một góc, thường là góc khuất, nơi ít ai để ý. Họ thuộc kiểu người khiêm tốn, thậm chí tự ti.
12. Hay cắn móng tay
Những người có đặc điểm này khá phổ biến, họ làm việc dễ căng thẳng, thiếu cảm giác an toàn, hay nghi ngờ, không tin tưởng người khác, có chuyện gì cũng cất giấu trong lòng.
Nhiều người cho rằng đây chỉ là những thói quen bình thường mà ai cũng mắc phải. Tuy nhiên, thói quen sẽ hình thành tính cách, những điều tưởng chừng đơn giản đó lại nói lên được bản chất con người. Vì vậy, hãy hình thành những thói quen tích cực để cuộc sống trở nên nhiều niềm vui và thành công hơn nữa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







